Công nghệ tái chế tã giấy giúp bảo vệ thiên nhiên

0 0
0 0
Read Time:5 Minute, 23 Second

Một trong những kẻ thù lớn nhất của mẹ thiên nhiên chính là tã lót trẻ em đã qua sử dụng. Rõ ràng những chiếc tã cũ phải mất hàng thế kỷ để phân hủy. Điều đó khiến chúng cũng tệ như ống hút nhựa và túi ni lông. Vì vậy, điều này khiến chúng ta có hai lựa chọn! Chúng ta quay trở lại những ngày xa xưa khi mọi người sử dụng tã vải và sau đó giặt chúng bằng tay.

Nhưng hiện tại để tránh việc tiết kiệm thời gian, và tránh việc tiếp xúc với vi khuẩn. Mọi người đã sản xuất ra tã 1 lần dùng. Và đây lại chính là cách chúng ta hủy hoại thiên nhiên. Chính vì điều này các nhà khoa học đã nghiên cứu và phát triển ra công nghệ tái chế tã giấy để bảo vệ thiên nhiên. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu về công nghệ tái chế này trong bài viết bên dưới nhé.

Công nghệ tái chế tã giấy

Nhóm nghiên cứu ở Đại học Michigan phát triển quá trình tái chế tã giấy thành chất dính dùng trong băng dán y tế và giấy nhớ.

Mỗi năm, con người thải ra 3,5 triệu tấn tã giấy ướt sũng ở các bãi rác. Vật liệu siêu thấm hút bên trong tã giấy được làm từ lưới polymer có thể giãn nở khi bị ướt. Polymer là một chuỗi dài tổ hợp lặp lại. Trong trường hợp này, vật liệu thấm hút trong tã giấy dựa trên polymer axit polyacrylic.

Nhóm nghiên cứu ở Đại học Michigan phát triển kỹ thuật để gỡ loại polymer thấm hút này và tái chế thành vật liệu tương tự chất dính dùng trong giấy nhớ và băng gạc. Họ công bố kết quả nghiên cứu hôm 26/7 trên tạp chí Nature Communications. Quá trình tái chế có thể chia thành tái chế cơ học và tái chế hóa học.

tái chế tã giấy
Nhóm nghiên cứu ở Đại học Michigan đã phát triển quá trình tái chế tã giấy thành chất dính dùng trong băng dán y tế và giấy nhớ

Nhận định của chuyên gia

Theo nhà hóa học Anne McNeil ở Đại học Michigan. Đồng tác giả nghiên cứu, tái chế cơ học bao gồm tách nhựa dựa trên đặc điểm của chúng. Chia thành nhiều mẩu nhỏ, làm tan chảy và tái sử dụng. Dẫn tới chất lượng sản phẩm thấp hơn do nhựa của các công ty khác nhau có cấu tạo không giống nhau. Polymer có thể là những chuỗi có độ dài khác nhau. Hoặc bị biến đổi bởi chất phụ gia và màu nhuộm khác nhau. Trong khi đó, tái chế hóa học sử dụng hóa chất và biến đổi hóa học để tạo ra vật liệu có giá trị ít nhất tương đương sản phẩm gốc.

Các đặc điểm khiến nhựa trở nên đáng giá như độ cứng và độ bền. Cũng khiến chúng khó tái chế. Đặc biệt, polymer rất khó phân hủy do chứa những liên kết bền vững. McNeil, giáo sư hóa học, khoa học đại phân tử và kỹ thuật. Cùng với Takunda Chazovachii, tiến sĩ hóa học polymer ở Đại học Michigan. Họ cùng hợp tác với tập đoàn Procter & Gamble để phát triển quá trình 3 bước biến polymer siêu thấm hút thành vật liệu tái sử dụng là chất kết dính. Phương pháp cần tiết kiệm năng lượng và có thể triển khai ở quy mô công nghiệp.

“Polymer siêu thấm hút đặc biệt khó tái chế do chúng được thiết kế để chống phân hủy và giữ nước vĩnh viễn”, Chazovachii giải thích. “Polymer siêu thấm hút và chất kết dính đều có nguồn gốc từ axit acrylic. Đó là điều truyền cảm hứng cho ý tưởng tái chế của chúng tôi”.

Cơ chế hoạt động của công nghệ

Polymer trong vật liệu siêu thấm hút trông giống một chiếc lưới đánh cá mắt thưa, theo McNeil. Thay vì mắt lưới hình tổ ong, chúng có liên kết ngang với 2.000 tổ hợp. Đủ để tạo ra cấu trúc mạng lưới không thể hòa tan. Để tái chế vật liệu, nhóm nghiên cứu cần tìm ra cách phá hủy kết nối của mạng lưới polymer. Biến chúng thành chuỗi hòa tan trong nước. Chazovachii nhận thấy khi những polymer này nóng lên bởi axit hoặc base. Liên kết ngang của chúng bị phá hủy.

Các nhà nghiên cứu cũng cần xác định liệu quá trình có khả thi ở quy mô công nghiệp hay không. Họ tiến hành đánh giá vòng đời và phát hiện sử dụng axit để phá liên kết của polymer thải ít carbon dioxide và tiêu tốn ít năng lượng hơn 10 lần so với phương pháp dùng base.

Tiếp theo, nhóm nghiên cứu cần rút ngắn chuỗi polymer bên trong vật liệu để tạo ra các loại chất dính khác nhau. Chazovachii nhận thấy sử dụng bong bóng khí nổ cực nhỏ để phá chuỗi polymer có thể cắt chúng thành nhiều mẩu nhỏ mà không làm thay đổi đặc tính hóa học của chuỗi. Ông biến đổi nhóm axit ở chuỗi polymer thành nhóm ester. Điều này thay đổi đặc tính của chúng từ hòa tan trong nước thành hòa tan trong chất hữu cơ, biến chúng thành chất dính.

Anne McNeil
Nhà hóa học Anne McNeil ở Đại học Michigan

Lời kết

Việc tái sử dụng những vật liệu này được ước tính sẽ tiết kiệm được khoảng 864.000 cây xanh mỗi năm. Thêm vào đó, máy sử dụng ít nước hơn so với bồn cầu thông thường. Hiện nay, tã bẩn chiếm từ 3 đến 5% lượng rác trên thế giới. Một số loại tã có thể mất đến 400 năm để phân hủy. Và thậm chí tã “phân hủy sinh học” phải mất 50 năm để phân hủy hoàn toàn.

Nếu tã bẩn không được chôn trong bãi chôn lấp. Thì chúng chỉ đơn giản là đốt, có nghĩa là tất cả các mầm bệnh và hóa chất độc hại được sử dụng trong các sản phẩm sau đó được gửi vào bầu khí quyển. Ngoài ra, các lò đốt tạo ra hàng nghìn tấn khí thải carbon độc hại trên 10 tấn tã giấy.

Happy
Happy
0 %
Sad
Sad
0 %
Excited
Excited
0 %
Sleepy
Sleepy
0 %
Angry
Angry
0 %
Surprise
Surprise
0 %

Average Rating

5 Star
0%
4 Star
0%
3 Star
0%
2 Star
0%
1 Star
0%

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

65 − = 62